Quê hương là chùm khế ngọt,
Cho con trèo hái mỗi ngày…
Mỗi khi đọc những câu thơ ấy trong bài Quê hương của Đỗ Trung Quân, tim tôi như nghẹn lại. Giữa những bộn bề của cuộc sống, hình ảnh quê hương hiện lên dịu dàng và tha thiết như một giấc mơ tuổi thơ chẳng thể nào quên. Đó là chùm khế ngọt trĩu cành nơi góc vườn, là con diều nhỏ chao nghiêng trên bầu trời xanh ngắt, là cánh đồng lúa chín rì rào trong gió… Tất cả, tất cả như đang vẫy gọi, như đang níu chân tôi giữa những ngày xa xứ.
Có lẽ, hình ảnh làm tôi day dứt nhất chính là:
Quê hương là con diều biếc,
Tuổi thơ con thả trên đồng…
Tuổi thơ tôi cũng từng có một cánh diều như thế! Một cánh diều đơn sơ, làm từ những mảnh giấy báo cũ, buộc chặt bằng đôi tay bé nhỏ, mang theo những ước mơ non nớt vút lên giữa bầu trời xanh. Nhưng rồi, cánh diều ấy cũng như bao nhiêu kỷ niệm khác, đã bị cuốn đi bởi dòng chảy vô tình của thời gian. Giờ đây, giữa phố thị ồn ào, tôi ngước lên tìm một cánh diều tuổi thơ, nhưng chỉ thấy những tòa nhà cao tầng lặng câm, che khuất cả khoảng trời xanh mơ mộng năm nào.
Những vần thơ của Đỗ Trung Quân khiến tôi nhớ đến bài thơ Nhớ con sông quê hương của Tế Hanh. Cũng là nỗi nhớ quê, nhưng nếu Đỗ Trung Quân nhớ bằng hình ảnh chùm khế, cánh diều, cánh đồng, thì Tế Hanh lại nhớ quê hương bằng dòng sông tuổi thơ, bằng con thuyền lướt sóng:
Quê hương tôi có con sông xanh biếc,
Nước gương trong soi bóng những hàng tre…
Dù cách thể hiện khác nhau, nhưng cả hai bài thơ đều làm trái tim tôi thổn thức. Bởi quê hương không chỉ là một nơi chốn, mà còn là ký ức, là máu thịt, là nơi ta mãi mãi thuộc về. Và dù có đi xa bao nhiêu, lòng tôi vẫn luôn hướng về một miền quê yêu dấu – nơi có dòng sông, cánh đồng, bờ tre, và cả một bầu trời tuổi thơ vĩnh viễn không bao giờ phai nhạt…