Thiên nhiên – không chỉ là đất, nước, cây cỏ mà còn là linh hồn, là nguồn sống nuôi dưỡng vạn vật. Như tác giả Và Gia đã nhận định: “Rừng như xương cốt, sông suối như mạch máu. Nếu con người phá nống cốt, phá mạch máu, ắt gây hậu quả chẳng hay.” Một hình ảnh đầy ám ảnh và khốc liệt! Con người, từ thuở hoang sơ, đã tựa vào thiên nhiên mà sinh tồn, nhưng rồi chính bàn tay con người lại tàn phá thiên nhiên, khiến đất mẹ oằn mình trong thương tích.
Thiên nhiên trao tặng cho ta tất cả: những cánh rừng xanh điều hòa khí hậu, những dòng sông mang dòng nước mát lành nuôi sống bao thế hệ. Cây cối không chỉ cho bóng mát mà còn là bức tường chắn giông bão, là mái nhà của muôn loài. Mỗi hơi thở ta hít vào, mỗi giọt nước ta uống, đều là những món quà vô giá mà thiên nhiên ban tặng. Nhưng đau đớn thay, con người vì lòng tham mà phá rừng, san đồi, bức tử những dòng sông hiền hòa, khiến thiên nhiên gào thét trong tuyệt vọng. Những cơn lũ quét cuốn trôi nhà cửa, những đợt hạn hán khô cằn ruộng đồng, những cơn bão dữ dội quật đổ mọi công trình… Phải chăng, đó là tiếng khóc oán than của thiên nhiên khi bị chính những kẻ được thiên nhiên chở che phản bội?
Nhìn những khu rừng trơ trọi, những dòng sông cạn kiệt, ta không khỏi nhói lòng. Nếu xương cốt bị bẻ gãy, thân thể sẽ sụp đổ; nếu mạch máu cạn khô, sự sống sẽ chấm dứt. Thiên nhiên cũng vậy! Hủy hoại thiên nhiên là đang tự tay bóp nghẹt sự sống của chính mình. Hãy ngừng lại trước khi quá muộn! Hãy yêu thiên nhiên như yêu hơi thở của chính mình. Trồng một cái cây, bảo vệ một dòng sông, giữ gìn một cánh rừng… những điều nhỏ bé ấy sẽ góp phần cứu lấy trái đất, cứu lấy tương lai của con người.
Thiên nhiên là mẹ, là sự sống, là vĩnh hằng. Đừng để một ngày nào đó, ta phải cúi đầu hối hận giữa một hành tinh cằn cỗi, nơi chẳng còn bóng dáng của rừng, của sông, của sự sống… và của chính ta.